Đang thực hiện
  • Những mẫu xe đạp điện hot nhất 2016 ( phần 2 )
  • Những mẫu xe đạp điện hot nhất 2016
  • Mùa hè sôi động cùng xe đạp điện Ngọc Hà
  • Xe đạp điện Ngọc Hà trẻ trung - Áp phích mới 2015
  • Bảo vệ sức khỏe bằng cách đi xe đạp điện
  •  
  •  

Ngày 10 tháng 12 năm 2015 | 16:19

Chiếc xe đạp điện màu xanh
Thật buồn khi yêu một người mà không được đáp lại, nhưng sẽ buồn hơn nếu yêu mà không dám nói, và bạn chẳng bao giờ có cơ hội khiến người ấy biết được tình cảm của bạn, và bạn mất luôn cơ hội được ở bên người ấy ngay từ khi chưa bắt đầu.
Ngày đầu tiên khi mới bước vào lớp 10, mẹ dẫn tôi tới cổng trường. Tôi sợ hãi rụt rè trước thế giới mới. Đang loay hoay tìm lớp, tôi đâm sầm vào cậu. Cậu cười hiền lành nói xin lỗi, đỡ tôi dậy rồi chạy ù đi, cậu biến mất như một cơn gió. Ngay khi nhìn thấy nụ cười ấy của cậ, tôi đã vô cùng lo sợ, lo sợ rằng trái tim mình sẽ luôn phải rung lên khi nhìn thấy bạn. Mái đầu đinh, chiếc áo caro màu xanh, chiếc xe đạp điện màu xanh, nụ cười hiền lành tỏa nắng đã in đậm trong tâm trí tôi.  
 
xe-dap-dien-ngoc-ha
Năm lớp 11, tôi gặp cậu đang đứng hô hào các em học sinh mới tập cổ vũ cho hội thao của trường. Cậu đứng trên cùng, cao hơn tất cả những người khác, nhiệt huyết hô hào dưới ánh nắng chói chang, nhưng nụ cười của cậu còn sáng hơn ánh nắng mùa hạ. Vẫn mái tóc ngắn đầy cá tính đó, vẫn chiếc áo xanh, vẫn nụ cười rực rỡ như vậy, cậu thu hút rất nhiều ánh nhìn. Và tôi biết, lần này, tôi và cậu vẫn chỉ là hai đường thẳng song song, chưa thể cắt nhau tại điểm nào.
xe-dap-dien

Ngày 20/11, trường tổ chức văn nghệ, mỗi lớp đều phải đóng góp một tiết mục để biểu diễn hôm mít tinh. Tiết mục của lớp tôi và lớp cậu đều được lọt vào vòng trung kết và tôi chịu trách nhiệm đi mua đồ chuẩn bị cho buổi biểu diễn. Một lần nữa, tôi gặp lại cậu, tình cờ mà lặng lẽ. Cậu vụt qua trước tôi lúc tôi đang chậm rãi hưởng thụ  ánh nắng hiếm hoi của Hà Nội lúc đầu đông. Tôi gần như ngay lập tức nhận ra cậu. Chiếc xe đạp điện Ngọc Hà màu xanh nước biển, cái áo xanh, bóng lưng rộng lớn mà quen thuộc của cậu. Cậu có vẻ đang rất vội vã. Tôi chẳng kịp nghĩ gì cả, tôi đuổi theo bạn trong vô thức. Tôi đi theo cậu dọc Kim Mã, qua Tôn Đức Thắng, rẽ sang Hoàng Diệu. Bất chợt, cậu dừng lại trước Hoàng Thành. Cậu lôi máy ảnh ra chụp, tôi cũng vậy. Cậu chụp Hà Nội, còn tôi chụp cậu. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên cảnh tượng ấy. Một vài tia nắng lọt qua hàng cây xanh mướt, trải dài trên lưng cậu. Cậu đứng đó, thực nổi bật và ấm áp, như thể tất cả mọi thứ xung quanh không tồn tại, chỉ có cậu, hàng cây và ánh nắng. Bỗng nhiên, cậu quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt tinh quái pha chút tò mò. Nhìn một lúc, cậu hỏi:
- "Cậu đi theo tôi à?"
- "À, ừ thì ..."
- "Sao cậu lại đi theo tôi?"
- "Xì, cùng đường thôi. Tôi đâu có đi theo cậu."
- "Cậu chụp tôi à?"
- "Không, tôi chụp cảnh nhưng cậu đứng lẫn vào trong khung hình thôi"
- "Phìiiiiiiiii. Tôi biết cậu chụp tôi. Cậu đưa máy ảnh cho tôi xem. Tôi muốn xem tôi lên hình có đẹp trai hay không?"
...
Một chiều đầu đông năm tôi 16 tuổi, lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là "tình yêu sét đánh". Tôi phóng cái xe đạp điện Ngọc Hà đỏ của tôi đi trước cậu, mặt tôi còn đỏ hơn cả nó, khi đi tôi vẫn nghe tiếng cậu gọi với theo "Ê, đồ chụp trộm, chờ tôi chút".
Sau hôm đó, tôi  luôn tìm bóng dáng cậu trên sân trường, nhưng chẳng bao giờ bắt gặp. Tôi oán hận số phận trêu trọc, rõ là cùng học ở trong một ngôi trường, rõ ràng đó chỉ là khoảnh đất rộng hơn nghìn mét vuông, tôi thuộc làu từng ngóc ngách của nó, từng khu nhà, từng ô cửa sổ ngoài hành lang lớp học, vậy mà tôi không thể tìm thấy cậu trong ấy. Thời gian bẵng qua đi, chúng tôi đều tốt nghiệp ra trường, đều hứng khởi trước cánh cửa trường đại học mở ra trước mắt - nơi mà các thầy cô luôn nói chúng tôi phải tự bước đi, bắt đầu tìm con đường của chính mình, không dựa dẫm và là nơi cung cấp hành trang đầy đủ cho chúng tôi trước khi thực sự bước vào đời. Tôi bước vào cánh cửa ấy trong tâm trạng vui vẻ, phấn khởi, không còn vướng bận chuyện cũ, duy chỉ có những kỉ niệm về cậu, luôn âm ỉ cháy một góc trong trái tim tôi.
xe-dap-dien-ngoc-ha
 
Ngày bế giảng, tôi về thăm lại trường cũ. Vẫn bộ dạng lí lắc như trước, vẫn chiếc xe đạp điện Ngọc Hà màu đỏ. Tôi mò mẫm từng góc quen thuộc trong trường, không hiểu sao, nơi nào cũng hiện lên bóng dáng cậu. Bỗng dưng, có một cánh tay đập lên vai tôi. Tôi quay ngoắt lại định mắng, thì bất ngờ thấy đó là cậu. Cậu vẫn y như trong trí nhớ của tôi, nụ cười chói hơn cả nắng hạ, áo xanh, quả đầu đinh ngố tệ.
- "Hey, đồ chụp trộm. Cuối cùng tôi cũng bắt được cậu rồi"
- "Ơ, ơ ..."
- "Ơ cái gì, lần này cậu không thoát được tôi đâu. Đi theo tôi."
- "..."
-"Cậu bị câm hả, sao không nói gì thế?"
- "..."
- "Hey, tên chụp trộm, cậu còn nhớ tôi không? Ở Hoàng Thành, 2 năm trước!"
- "..."
- "Hey, lần đụng nhau ở cổng trường 3 năm trước. Cậu đang đi, tự dưng đụng vào tôi, làm tôi ngã nhào, chảy cả máu."
- "..."
- "Hey, lần tập cổ động chào mừng 50 năm thành lập trường, nhóc con cậu tập mãi không thuộc động tác, làm đội bên đó khổ sở, kêu trời kêu đất"
- "..."
- "Heyyy, cậu mất trí nhớ rồi à? Hay tôi nhầm người???"
- "Rõ là cậu cũng biết tôi! Tại sao cậu lại giả như không nhìn thấy tôi mỗi khi tôi nhìn cậu chứ? Tại sao tôi không thể tìm thấy cậu trên sân trường cả một năm trời chứ? Tại sao cậu lại biến mất? Tại sao cậu lại có thể nhẫn tâm làm tôi đau đớn như vậy? Giờ cậu tự dưng trở về và chào tôi bằng cách đánh tôi một phát sụp vai! Cậu nghĩ cậu làm như vậy thông minh và hài hước lắm hả? Hả hả hả???"
- "..."
- "Hahaha" "Phụttt, hahahaha"
- "Tôi xin lỗi, tôi không biến mất nữa đâu"
- "Ừ, hứa với tôi nhé, ngoắc tay"
- "Ngoắc tay"
- "Cậu còn đi xe đạp điện Ngọc Hà màu xanh không?"
- " Sao thế? Cậu thích nó à? "
- "Không, tôi thích cậu. "
- "Tôi biết mà, haha. Tôi cũng thích cậu. "
- "Nào, trả lời tôi đi!"
- "Tôi biết cậu vẫn đi Ngọc Hà đỏ nên tôi đương nhiên vẫn đi Ngọc Hà xanh rồi"
- "Xe đạp đôi hén ^^".
- "Sau này cậu khỏi đi xe đỏ nữa, để tôi chở cậu"
- "..." 
 
Mở Đại Lý Miền Bắc--
0936.072.567 - 0945.600.768
Mở Đại Lý Miền Trung--
0945.700.768 - 0936.072.567
Tư Vấn thắc mắc--
0915.400.768
Hỗ trợ kỹ thuật--
0944.400.768
CÔNG TY CP XNK  ĐẠI PHÁT

Đ/C Trụ sở 1: Số 208 đường Hà Huy Tập, TP.Hà Tĩnh, tỉnh Hà Tĩnh.

Đ/c trụ sở 2: Đường 14 , Thanh Sơn, Minh Phú, Sóc Sơn, Hà Nội
Tel:  0945.600.768 / 0915.400.768
Web: www.ngochavn.com | Email: xedapngocha@gmail.com

Đang trực tuyến : 8

Online trong ngày : 30

Tổng lượt truy cập : 90.838

Hôm qua : 79

Trong tháng : 1.194

Trong tuần : 348